con còn nhỏ quá con ơi
Không biết phải làm sao để thôi không nghĩ nữa, đành tặc lưỡi viết mấy dòng cho đỡ ấm ức ậm ạch trong lòng.
Tôi ở cùng nhà với một con mẹ Trung Quốc, dân Thượng Hải, hơn tôi vài ba tuổi. Tôi không biết nó “điển hình” Trung Quốc đến mức nào, chỉ biết có vài bạn Việt Nam cảnh báo “đừng chơi với dân Thượng Hải anh ơi”. Tôi thì không có thói quen phân biệt gốc gác, người nào chả là người. Vả lại có phải mình muốn chơi đâu, nó là bạn cùng thuê nhà thôi mà. Tôi sẽ không kể về tính tình và cách sống của nó mà tôi phải chịu đựng không ít chuyện trời ơi đất hỡi, hôm nay chỉ bàn đến cái góc nhìn chính trị của nó thôi.
Con mẹ Trung Quốc đi khỏi đất Tàu với một sự khinh ghét cao độ. Nó luôn mồm bảo chính phủ Trung Quốc là một lũ ngu, Thành Long là thằng bợ đít chính phủ, dân Trung Quốc cần phải được dân chủ, đa đảng. Tôi nghe nó huyên thuyên một hồi xong bảo: “Tao cũng ủng hộ dân chủ, nhưng tao nghĩ bây giờ chưa được. Tao không biết dân TQ thế nào nhưng đối với Việt Nam tao nghĩ phải cải cách giáo dục triệt để trong vòng 20 năm may ra mới tính đến chuyện dân chủ được”. Con mẹ như thể chỉ chờ có vậy, gào lên: “MÀY SAI RỒI. SAI LÈ LÈ. Ở Trung Quốc không có dân chủ được là vì có nhiều những thằng phát biểu như mày. Học 20 năm nữa để làm gì? Tao sang đây tao thấy mình rất có học (educated). Mày nhìn ra ngoài đường xem, bọn da đen ngoài kia có học lắm đấy hẳn? Tại sao tụi Mỹ nó lại có hệ thống dân chủ như thế? Bởi vì chúng nó có quyền công dân, quyền bầu cử. Ở Trung Quốc nếu người dân có quyền bầu cử thì mọi thứ sẽ đâu vào đấy”. Tôi tắt đài, đi về phòng luôn, từ đó không bao giờ nói chuyện chính trị với nó nữa.
Nói chuyện con mẹ Tàu để bàn chuyện thái độ chính trị của một công dân trưởng thành. Theo như tôi quan sát, từ cách sinh hoạt, ứng xử, phản biện của bạn bè đồng lứa, những người xung quanh cho đến các bài viết lề trái lề phải, rất ít người có quan điểm và thái độ chính trị rõ ràng, chừng mực. Chưa nói đến chuyện đúng sai vì trong một bối cảnh phức tạp như hiện tại, rất khó phân biệt ai sai ai đúng, trắng đen rõ ràng.
Nhưng chỉ cần quan tâm thôi, đã là đáng quý. Bao nhiêu người quan tâm? Quan tâm rồi, mấy ai thực sự cầu thị, chịu khó lắng nghe từ nhiều phía, “biết thì thưa thốt không biết thì dựa cột mà nghe”? Đâu đâu cũng thấy những góc nhìn đầy định kiến, áp đặt, và lúc nào cũng sẵn sàng nhảy xổ vào chửi rủa thóa mạ các cá nhân có ý kiến trái chiều với mình. Dẫn đến việc các trang web của những người có tâm và tầm thường tắt chức năng comment đi là vì như vậy.
Có lẽ cái gốc của toàn bộ bức tranh tối màu này không chỉ nằm trong giáo dục, tuyên truyền, định hướng suốt mấy chục năm qua. Có lẽ nó còn nằm bên trong bản chất văn hóa của người Việt. Xa hơn nữa, trong xu hướng sống của con người nói chung. Ích kỉ, lười biếng, nông cạn. Thích vui vẻ, an nhàn, mê hưởng thụ. Ngại khó, ngại khổ. Sợ hãi những điều không biết. Bám dính lấy những điều đã biết. Cứ như vậy, vòng quanh.
Viết đến đây tôi nhớ ba người.
Người thứ nhất là Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu, với hai câu kinh điển “Dân hai nhăm triệu ai người lớn/ Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con.” Tội nghiệp, ổng sống lại mà thấy dân lên đến chín mươi triệu rồi mà tình hình vẫn tô huy rứa, chắc ổng cười nứt lòng bóng mà chết.
Một bài thơ khác của Tản Đà:
Thăm thằng bù nhìn
Tản Đà
Lơ láo kìa ai đứng cạnh bờ
Trần ai tri kỷ đã ai chưa?
Ba thu mưa gió người trơ mộc
Bốn mặt giang sơn áo phất cờ.
Được việc thế thôi, cày chẳng biết,
Khinh đời ra dáng, gọi không thưa.
Lâu nay thiên hạ văn minh cả,
Bác mấy ngàn năm vẫn thế ư?
Tản Đà từng phát biểu một câu rất gần với J.J.Rousseau: “Người mà không biết chán đời có khác gì lợn?”
Người thứ hai là Phạm Công Thiện. Lần này là bài “Trường giang Mỹ Tho”, một bài thơ ám ảnh.
Trường giang Mỹ Tho
(Tặng Bùi Ngọc Đường ở Thái Lan)
1
Thôi nôi con trường giang mọi rợ
tôi mọi mãi mỗi trường an
con diều hâu chạy bắt con chim
con chim lòn qua kẽ núi
lọt ra gió Hải Nam thổi hiu hắt về trường sơn
nước trường giang mẹ ru chim ngủ
con lớn khôn rồi bỏ mẹ bay xa
Cha con già trường sơn con ơi
trường giang đi chảy mãi nửa đời
trường sơn già ngồi đứng hứng mưa
mưa đi từ dưới chân đỏ bồ câu thượng thuỷ tây hồ
con lớn khôn rồi quên đất quên sông
con sông nào Cửu Long chảy từ thượng tứ
Mỹ Tho buồn thây chết trôi sông
Súng nổ bên cầu quay
Mẹ bồng con đóng cửa
Lính Tây dương đang say rượu giao thừa
Bông cúc vàng đầy sân ướt máu
Ba con già con trẻ đi xa
Súng nổ trên mái lầu
Nhà cháy bên hông
Mấy dì con chơi tứ sắc
Con còn nhỏ quá con ơi.
2
Thôi nôi thằng trường giang mọi rợ
tôi mọi mãi nỗi lang thang
Con chim trĩ xưa đỏ nuôi cá lia thia
Cá phượng mái đẻ ra một bầy trứng
Và rong rêu xanh kì lạ ao hồ
Trốn học bị cha còng cẳng
Bầu cua cá cọp mỗi năm buồn
Càng lớn lên càng thấy Tết bơ vơ
Bông mai nở trên đầu cây chợ vắng
Dưa hấu làng hiu hắt nắng ba mươi
Súng nổ bên cầu quay
Mẹ tôi bồng con chạy trốn
Giặc Lê dương đang say rượu
Thằng bé con có biết gì đâu
Chim bay nhiều chiều nay Toulouse
Tôi uống từng chùm nho đỏ
Còng cẳng tôi trên thượng tuý thu hồ
Người dượng bị Tây bắn
Xác nơi đâu hai con nhỏ bơ vơ
Bà ngoại đi tìm thây chẳng thấy
Mười năm sau tôi bị còng cẳng ngục tù
Mẹ tôi đến thăm
đem theo một gà mên cơm nóng
Mẹ tôi khóc
Tôi nhìn sông Cửu Long chảy
Đừng như dượng con ơi
Tôi nhìn sông Cửu Long chảy
Tôi đúng rồi trường giang mọi rợ
Mẹ hãy về đi và hãy bỏ con đi
Mẹ tôi khóc
Đừng như dượng con ơi
Yêu nước làm gì để hai con nhỏ bơ vơ
Tôi nhìn trường giang chảy
Mẹ hãy về đi
người công an già gác cổng
Cậu rất lạ kì
Sau này cậu có làm lớn
Hãy nhớ đến tôi
Tôi nhìn trường giang chảy
Tôi chỉ muốn làm con chó
Chạy giỡn mưa trường giang sa
3
Rồi từ ấy trường giang lại càng mọi rợ
khi chảy khi bay
khi thượng đỉnh đìu hiu khi trác táng đến tận màn sân khấu
Vẫn nhớ những buổi hát bội quê nhà
Kèn trống cải lương đứa con nít ngó cô đào trang điểm
từng dưới hầm nhà hát Mỹ Tho
Cô đào chửi đụ má
Đứa con nít đéo hiểu gì hết
Mà chỉ nhớ tô hủ tiếu phổi bò
Nó bắt gặp một sáng khi cô đào chổng cẳng ăn gãi ngứa
Tấn tuồng sao quá lạ
Tôi không hiểu
Nhưng sao mà quá đỏ nóng
như một triệu côn trùng loé sáng
Tôi bắt mỗi đêm
trong bao diêm
Cho tôi những tràng dưa hấu
quá đỏ
quá đỏ
những ngày trước Tết
Biển Nha Trang trời sinh các hạ
Đọc thơ Ba Tiêu cho Quách Tấn nghe
Cây mận đẻ hoa thằng Mỹ Tho nằm võng
Từ ô y hạng Quách Tấn tỉa thơ
Ta đéo biết gì hết
Đạp xe đạp ngồi ra bãi biển
ngó cái gì chỉ thấy mây bay
Trường giang chảy đại dương bại trận
Quách Tấn buồn bông cúc đơm hoa
4
Thôi rồi thôi trường giang mọi rợ
tôi mọi mãi nắng chiều Ban Mê Thuột
Hoàng Kiều ơi em đã đi xa
Buồn xóm cũ chiều xưa chưa tỉnh dậy
Buon Brieng và Bon Sar Par
Kontum và Pleiku chiều nay cỏ mọc
Bu Prang và Ban Don ở nơi đâu
Tìm thượng tứ té ra hạ thế
Gió chiều nay Toulouse máu đỏ
Hai đứa con bây giờ ở nơi đâu?
Dượng của anh bị lê dương bắn chết
Người con gái nằm trôi thây trên bãi lạ
Chiều nay
Chim bay quá nhiều
Chuyện đời xưa không còn nữa
Như Mãn đã chết
Treo thây trên hàng rào
Hoàng Kiều ơi đâu nữa là Thu Uyên
Em còn quá nhỏ
Rừng xưa chim lặng tiếng
Hãy đóng cửa
Long Khánh
Hãy đóng cửa
Con trâu vừa bị chém
Trường giang ta sẽ ru em ngủ
Máu đêm xưa thương em từng trận mưa rào
Bồ câu buồn gáy lại năm xưa
Mái chùa cũ Đà Lạt chiều tận thế.
(16.7.1980)
Người thứ ba mà tôi nhớ, là em. Giá có em ở đây thì tôi không phải nghĩ tất cả những thứ hổ lốn kể trên.
No trackbacks yet.