một chút nữa về sự thật cho nốt cơn buồn

Đứa hâm nào đã viết “sự thật là không có sự thật nào cả”? Láo toét. Sự thật sờ sờ ra đấy. Sự thật là, thiên hạ sợ sự thật như sợ hủi. Thiên hạ tránh sự thật bằng mọi cách. Thiên hạ xoa xuýt, vồn vã, hớn ha hớn hở phô hết những gì vui vẻ đẹp đẽ ra ngoài, bao nhiêu đau khổ xấu xí đem giấu tiệt vào trong. Cố đè xuống, cố chôn sống. Cố lảng tránh cố vòng vèo. Hô hô. Rồi thì tranh nhau gào lên thật tôi không ngờ cô lại như thế! Anh là đồ tráo trở hai mặt! Sao các anh chỉ nhìn vú nhìn mông tôi mà không nhìn vào tâm hồn tôi? Ôi chao mấy thằng của nợ lăn ra cười: con điếm gọi đó là tâm hồn của nó!

Sự thật là, thiên hạ sợ khổ sợ đau hơn sợ chết. Kết quả: chẳng còn gì để chết nữa cả. Rặt một bầy xác sống đi lờ ngờ, cười hềnh hệch.

Bao nhiêu người chịu được SỰ THẬT trên đời này mà không phát điên? Khoan đã, không mặc định là lũ xác sống đi lờ ngờ kia là bình thường nhé. Chúng nó điên loạn thú vật bên trong cả. Nhưng những người điên tỉnh táo, điên-đẹp-trai, tại sao họ điên và bao nhiêu người điên như họ? Có lẽ SỰ THẬT quá nặng, quá cao, quá rộng, quá sâu, quá sức tải của thần kinh con người, những ai dám đưa nó lên bề mặt, dám vuốt ve ôm ấp nó. Bùi Giáng điên, Van Gogh điên, Nietzsche điên, McMurphy cũng điên nốt. Ai bảo ông Phật không điên?

“Vài người mất trí và trở thành linh hồn, khùng điên. Vài người mất linh hồn và trở thành tâm trí, bác học. Vài đứa mất cả hai và được chấp nhận.” ― Charles Bukowski

Sự thật là con người ta mục ruỗng mỗi ngày, dù làm hay không làm gì. Tất nhiên có một số việc tốt hơn những việc khác. Nhưng những thứ gọi là cứu cánh, không gì khác hơn là ảo tưởng. Tất nhiên, có những ảo tưởng đẹp hơn những ảo tưởng khác. Và cái ĐẸP lại là một chuyện khác hẳn.

CÁI đẹp nhé. Không ai nói ĐỰC đẹp. Sự thật là giống cái rất quan trọng, quan trọng trùm lên mọi thứ. Một cái hĩm vũ trụ.

Dù sao đi nữa, rốt cuộc đứa hâm nào đã viết “sự thật là không có sự thật nào cả”? Thằng khùng nào đi tuyên truyền “this shit is not real shit”? Tất nhiên nó là cứt thật rồi, thằng điên, cúi xuống ngửi và nếm xem.

Quan trọng nhất là chuyện anh bơi qua cứt như thế nào. Thế thôi.

  1. Anh đang bị stress quá à?
    Nghe bài này giống cái theme the artist’s rage at the world

  2. Cái mà tôi biết là có tồn tại cái được gọi tên ” éo phải sự thật” và đó chính thức là một cục shit. Hằng ngày chúng ta quăng ra liên tục những cục shit như thế và thế giới chúng ta đúng là một bãi shit lấy lội, chúng ta phải liên tục bịt mũi và không còn tay để ôm lấy nhau. Có lẽ tôi và các bạn đang cùng nhau đi tìm, đấu tranh cho cái mà tự chúng ta gọi là không phải ” éo phải sự thật”. Cái không phải ” éo phải sự thật” có phải là sự thật không thì tôi cũng éo biết nốt bởi vì tôi vẫn chưa tìm được, tuy nhiên có một hy vọng là hoa sẽ nở trên đống shit vẫn hơn, hy vọng là trong một trăm nghìn con ruồi sẽ có một con ong nào đó……..
    chỉ là viết lảm nhảm mà thôi……………….

  1. No trackbacks yet.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 112 other followers